Chào các bạn
Các bạn khỏe không? Hôm nay
taxihuyenbi đang quay trở lại để chuyên chở đến quý bạn những tư tưởng, nhận
thức về xã hội VN đương đại. mong được các bạn đồng cảm, chia sẻ.
Như tôi đã trình bày ở bài viết
gần đây, trên thế giới hiện nay có 3 nhóm quốc gia là các nước đã phát triển,
các nước đang phát triển và các nước kém phát triển, và VN là nước đang phát
triển.
Tất nhiên sinh ra làm người, ai cũng muốn mình
phát triển hơn người khác. Các quốc gia thì cũng vậy thôi, chẳng quốc gia nào
lại muốn mình kém phát triển cả. nước nào cũng muốn mình được như Mỹ, Nhật, Úc,
Anh...văn minh, tiến bộ, hùng mạnh, giàu có. Nhưng không phải muốn là được.
chắc các bạn cũng đồng ý với tôi là để một quốc gia trở thành siêu cường như vậy cần có nhiều yếu tố được phân chia
thành 2 nhóm chính là yếu tố chủ quan và yếu tố khách quan. Trong số các yếu tố
đó, tôi tin rằng yếu tố cơ bản nhất là thời gian. Điều này là sự thật hiển
nhiên, vì dù cho là 1 con người hay là 1 quốc gia, đều phải trải qua các giai
đọan phát triển để đạt đến mức hiện có như hôm nay. Hãy tưởng tượng Bạn là 1
cậu bé đang ngắm nhìn nhìn một chàng thanh niên cao to, mạnh mẽ, cao hơn 1m80,
bạn trầm trồ thán phục, bạn ganh tỵ, bạn khao khát mình cũng được “ngon” như
anh ta. nhưng bạn lại ít khi nghĩ đến việc anh chàng ấy mất bao nhiêu thời gian
để đạt được mức hòan hảo đó. dĩ nhiên không phải anh ấy vừa sinh ra đã cao
1m80, hoặc chỉ mới sinh ra vài năm đã cao to như vậy. cũng như người khác, anh
ta sinh ra cũng chỉ là đứa bé mà thôi, và phải trải qua một thời gian lâu dài,
một quá trình phát triển từng giai đọan thì cuối cùng mới đạt được hình ảnh lớn
lao như hôm nay.
ở cấp độ quốc gia cũng vậy thôi.
Nhân dân các quốc gia nghèo nàn lạc hậu nhìn vào Mỹ, Nhật, Đức, Anh, singapore..cũng
hâm mộ, ao ước nước mình được như thế, và nếu so sánh với các nước kém phát
triển hơn như VN, Ấn Độ, Angola..thì
dĩ nhiên có 1 khỏang cách rất lớn. nhưng thật ra bạn đã biết được gì về quá
trình phát triển của các nước cường quốc ấy? bạn biết họ phải mất bao nhiêu
thời gian, đổi bao nhiêu công sức, hy sinh bao nhiêu thế hệ để được như hôm
nay? Có khi con số đó là hàng trăm năm phải không bạn. tôi tin rằng hàng trăm
năm trước, nước Mỹ cũng chỉ phát triển tương đương mức của VN bây giở thôi.
Người dân cũng khổ lắm và xã hội cũng lộn xộn, ngổn ngang với hàng trăm vấn đề
cần giải quyết sửa chữa. những vấn đề xã hội mà VN đang phải đương đầu ngày hôm
nay như tình trạng cướp giật, ma túy, tham nhũng, thủ tục hành chánh rườm rà,
hệ thống luật pháp rắc rối, phức tạp, quản lý yếu kém....thì họ đều đã trải qua
và giải quyết xong từ lâu rồi. xã hội của họ đã đi vào nề nếp trật tự bao nhiêu
năm nay, còn ta thì chưa. Tóm lại, họ là những người đi trước ta trên cùng 1
con đường. những gì họ đạt được hôm nay thì nước ta chưa đạt được nhưng rồi
cũng sẽ đạt được trong tương lai, nhưng phải có thời gian, cụ thể là bao lâu
thì không ai biết chắc được, nhưng chắc là rất lâu, có thể thế hệ con cháu
chúng ta sẽ đạt được như họ. hãy tưởng tượng có 1 cái thang chĩa lên trời, Mỹ
và VN cùng leo lên cái thang ấy có điều Mỹ leo trước nên ở vị trí cao hơn, còn
VN leo sau nên còn ở bên dưới.
tuy nhiên, cá nhân tôi không nhất
trí với cách phân chia các quốc gia thành 3 cấp độ: đã phát triển (developed
countries), đang phát triển (developing countries), và kém phát triển (least
developed countries). Theo tôi thì tên gọi “đã phát triển”(developed countries)
nghe không hợp lý. Vì gọi như vậy có nghĩa là các quốc gia này đã phát triển
xong rồi, nay họ dừng lại, không phát triển nữa hay sao? Đâu có phải như vậy.
thật ra họ vẫn đang tiếp tục phát triển ầm ầm đấy chứ! Nói một cách chính xác
thì mọi quốc gia trên thế giới đều đang phát triển, cái khác nhau giữa họ là
tốc độ phát triển nhanh hay chậm mà thôi, thành ra tôi xin phép được phân chia
lại như sau: nước phát triển cao (high developing countries), nước phát triển
thấp (low developing countries), và nước kém phát triển (least developing
countries). Xin lỗi các bạn vì dường như tôi đang lập luận giống 1 học giả.
Taxi mà lý luận nghe kinh vậy? nếu bạn nhìn nhận vấn đề như vậy thì không ổn
rồi. trong cuộc thảo luận để tìm kiếm chân lý thì anh là taxi hay anh là bác
học không phải là vấn đề then chốt. cái yếu tố quan trọng nhất của các bên thảo
lụân là “tư duy của anh thế nào” chứ không phải nghề nghiệp hay địa vị xã hội.
chắc bạn cũng đồng ý với tôi về quan điểm này phải không? Hẹn gặp lại trong bài
viết tới. cám ơn các bạn đã xem blog.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét